Vương Duy (王维)
Uyên Long Các · ULCyclopedia
Vương Duy (701 – 761), tự Ma Cật, là nhà thơ, họa sĩ và nhạc sĩ kiệt xuất thời Thịnh Đường, làm quan đến Thượng thư hữu thừa (gọi là Vương Hữu thừa). Ông được tôn vinh là 'Thi Phật' (诗佛).
Vương Duy là đại biểu hàng đầu của phái thơ sơn thủy điền viên. Thơ ông thanh tĩnh, tĩnh mịch, thấm đẫm chất thiền Phật giáo và triết lý nhân sinh. Đại thi hào Tô Thức khen ngợi: 'Vị Ma Cật chi thi, thi trung hữu họa; quan Ma Cật chi họa, họa trung hữu thi' (Trong thơ có tranh, trong tranh có thơ).
Các tác phẩm tiêu biểu gồm có tập thơ về điền trang Võng Xuyên (Võng Xuyên tập), Lộc trại, Trúc lý quán, Cửu nguyệt cửu nhật ức Sơn Đông huynh đệ.