淵龍閣

Giáp Cốt Văn (甲骨文)

Uyên Long Các · ULCyclopedia

Giáp cốt văn (còn gọi là Khế văn, Giáp cốt bốc từ hay Ân Hư văn tự) là hệ thống văn tự thành thục sớm nhất được phát hiện tại Trung Quốc, phổ biến vào cuối thời nhà Thương (thế kỷ 14 – 11 TCN).

Chữ chủ yếu được khắc trên mai rùa và xương thú dùng cho các hoạt động bốc bói. Loại chữ này có tính tượng hình mạnh, nét vẽ thanh mảnh, sắc sảo và là nguồn gốc trực tiếp của chữ Hán hiện đại. Năm 2017, Giáp cốt văn được UNESCO vinh danh là Di sản tư liệu thế giới.